Hoc Sao Pixcel

Các Kỹ Thuật Cơ Bản Của Sáo Trúc

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (7 votes, average: 5,00 out of 5)
Loading...



Sáo trúc là một nhạc cụ không quá phức tạp tuy nhiên để có thể sử dụng thành thạo loại nhạc cụ này cần phải nắm vững các kỹ thuật cơ bản. Việc nắm các kỹ thuật cơ bản của sáo trúc sẽ giúp bạn thuận lợi hơn trong quá trình luyện tập cũng như định hướng trước được các bước luyện tập của mình.

Các Kỹ Thuật Cơ Bản Của Sáo Trúc

Tập thở, tập lấy hơi:

Là một trong những yếu tố cơ bản nhất khi mới bắt đầu làm quen với sáo trúc. Biết cách lấy hơi thì hơi sẽ khoẻ, thổi được dài, thổi sáo không mệt. Có thể tham khảo bài tập như sau: Chống 2 tay bên hông, thở vô chậm chạp, trong khi đó đếm thầm 1-2-3-4. Khi hơi thở đầy buồng phổi rồi, giữ hơi thở lại, đếm từ 1 đến 4, rồi thả lõng hơi thở ra và đếm đến 4. Tập như thế mỗi ngày trước khi tập đến sáo, sau 2 tuần có thể nâng số đếm lên 6-7 và cao hơn, nhưng cũng đừng hấp tấp, thái quá ,vì mỗi nguời mỗi khả năng, dung lượng cơ thể tiếp thu hơi khác nhau.Và khi bạn tập đều sẽ giúp cho làn hơi của bạn khá hơn.

Thổi ra tiếng sáo

Đặt lỗ thổi của cây sáo vào chính giữa khe môi sao cho TÂM của lỗ thổi trùng với TÂM giữa 2 mũi của bạn.



– Lấy hơi thật sâu và cố gắng giữ hơi ở vùng bụng, mím môi trên hơi đưa ra ngoài so với môi dưới và thổi ra thật nhẹ, từ từ, hơi đi từ trên xuống dưới vào ống sáo là đúng. Mím môi và thổi hơi nhẹ, đều.

Trong quá trình thổi cố gắng giữ đều hơi (đẩy lên từ bụng).

– Nhẹ nhàng dùng tay xoay (lăn) ống sáo theo hướng từ trên cuộn xuống (ống sáo vẫn bám với môi) cho đến khi tiếng sáo phát ra thì bạn giữ lại ngưỡng vị trí đó (không xoay nữa).

– Đây chính là vị trí bạn cần nhớ để có thể thổi sáo thành tiếng. Cứ làm như các bước trên và đừng lo lắng. Đến một lúc nào đó, tự khắc cầm Sáo lên là có thể thổi thành tiếng do bàn tay và môi của bạn đã thành thục phối hợp với nhau một cách tự nhiên.

Về việc cầm sáo, tay bạn cứ cầm theo cách thoải mái nhất có thể. Trước khi học bấm nốt, bạn hãy cứ tập thổi cho thành tiếng thật thuần thục.

Kỹ thuật Vuốt hơi:

Là thổi hơi làm cho âm thanh nào đó cao dần lên hay thấp dần xuống, đưa ngón tay lần lượt mở từ một nốt thấp lên cao hoặc từ cao xuống thấp sẽ tạo cho người nghe một âm thanh mềm mại, lả lướt.

Kỹ thuật Láy:

Còn gọi là luyến hơi tức là thổi một hơi liền trong khi ngón tay bấm nhiều lỗ, có tác dụng làm cho nét nhạc mềm mại, nối liền nhau, không bị ngắt quãng. Láy tức là thổi phớt qua thật nhanh một âm phụ.

Kỹ thuật Láy rền:

Láy rền là cách sử dụng ngón tay đập trên lỗ sáo nhiều lần và thật nhanh.

Kỹ thuật Rung hơi:

Nghĩa là thổi hơi từ trong cuống họng đưa ra từ mạnh đến nhẹ và từ nhẹ đến mạnh, liên tục để cho âm thanh nghe như gợn sóng và thoang thoảng.

Kỹ thuật Ðánh lưỡi:

Là dùng đầu lưỡi đóng mở để luồng hơi bị đứt đoạn khi ta dùng đầu lưỡi đánh thật nhẹ vào khe hở giữa hai môi (không nên dùng sức của toàn lưỡi).

+ Ðánh lưỡi đơn: nhờ đầu lưỡi chận hơi gần lỗ thổi để tiếng Sáo dễ kêu tròn, khi đọc ta có những tiếng tương tự như ( t ) ví dụ : đồ = tồ

+ Ðánh lưỡi kép: dùng đầu lưỡi và đuôi lưỡi. Ðầu lưỡi là chỗ đập vào răng khi nói tiếng “tô” hay “tê” Ðuôi lưỡi là chỗ chạm vào hàm trên khi ta nói “cô” hay “ka” Khi nói “tô cô” hay “tê ka” cần nói thật nhanh và ngắt ngay.

Gửi bình luận